Tại sao nhiều người học tiếng Anh mãi ko vào? Hãy để mình kể bạn nghe câu chuyện này... Hôm qua mình đứng trước gương, nhìn xuống bàn chân. Mình bị bàn chân bẹt khá lâu rồi. Đứng là chân sụp. Cổ chân đổ vào trong. Đi nhiều là mỏi, đau chân, đau gối, đau lên cả đầu. Mấy hôm nay mình thử tập những bài rất nhỏ cho bàn chân. Toàn động tác bé xíu. Không “hoành tráng”. Nhưng hôm qua… Khi đứng thẳng lên, mình thấy vòm chân nhô lên rõ hơn. Không còn bẹt lì xuống sàn như trước. Khoảnh khắc đó rất quan trọng. Vì mình thấy kết quả bằng mắt. Và ngay lập tức, trong đầu mình bật ra một cảm giác: “À, cái này có tác dụng.” Thế là mình muốn tập tiếp. Khi mình làm một hành động → và thấy kết quả rõ ràng → não tiết ra dopamine. Dopamine không phải “hormone hạnh phúc”. Nó là chất khiến bạn muốn lặp lại hành vi đó. Não đang nói: “Cái này có lợi. Làm tiếp đi.” Đó là vòng lặp phần thưởng. Hành động nhỏ → Kết quả nhìn thấy được → Phần thưởng → Muốn làm tiếp Động lực không đến từ kỷ luật. Nó đến từ cảm giác tiến bộ. Và đây là vấn đề khi học tiếng Anh. Rất nhiều người học theo kiểu: Học 50 từ vựng lạ hoắc Học cấu trúc nâng cao Đọc đoạn văn dài Học xong… Không dùng ngay. Không thấy tiến bộ rõ ràng. Không nói được câu nào trôi chảy. Não không thấy “phần thưởng”. Nó không biết học cái này để làm gì. Không thấy kết quả. → Không tiết dopamine. → Không có động lực. → Bỏ cuộc. Không phải vì bạn dở. Mà vì bạn đang học sai cơ chế vận hành của não bộ. Tại sao học qua các tình huống thân thuộc lại hiệu quả hơn? Khi bạn học những câu như: “I wash the dishes.” (tôi rửa bát) “I sweep the floor.” (tôi quét nhà) “I open the door.” (tôi mở cửa) Bạn có thể: Vừa nói – vừa làm. Não lúc này kích hoạt nhiều vùng cùng lúc: Vùng vận động (đang rửa bát thật) Vùng thính giác (nghe câu) Vùng ngôn ngữ (xử lý cấu trúc) Vùng cảm xúc (đây là việc quen thuộc hằng ngày) Khi nhiều vùng não cùng kích hoạt, kiến thức dễ dàng được ghi nhớ hơn. Khác hoàn toàn với việc ngồi bàn học, đọc một câu không liên quan gì đến đời sống. Một chị học viên từng nói với mình: > “Chị đã học ở trung tâm lớn, rồi mua mấy khóa online nhưng không tài nào vào đầu. Vậy mà học những tình huống thân thuộc, chị học thuộc ngấm luôn vào đầu rồi giờ nói chuyện với con hàng ngày.” Tại sao lại hiệu quả đến vậy? Vì chị ấy thấy dùng được ngay. Nói xong một câu với con → Con hiểu → Não nhận phần thưởng → Muốn nói tiếp. Vòng lặp dopamine được kích hoạt. Người lớn chán tiếng Anh không phải vì lười. Mà vì: Họ đã học quá nhiều thứ không liên quan đến đời sống thật. Họ không thấy tiến bộ rõ ràng. Bạn thử nghĩ lại: Lần cuối cùng bạn thấy mình nói được một câu tiếng Anh trôi chảy, trong tình huống thật, là khi nào? Nếu chưa từng có khoảnh khắc đó, não bạn không có lý do để tiếp tục. Cũng như bàn chân vậy. Nếu mình tập mãi mà không thấy vòm chân thay đổi, chắc mình cũng bỏ lâu rồi. Nhưng vì mình thấy kết quả. Nhỏ thôi. Nhưng thật. Thế là mình muốn tập tiếp. Nếu bạn muốn học theo cách: Câu ngắn Tình huống quen thuộc Phát âm chuẩn ngay từ đầu Nói được – dùng được – thấy kết quả ngay Thì vào nhóm này (https://jo.my/nhomzalo), mình sẽ hướng dẫn luyện phát âm và thực hành các tình huống đời sống hằng ngày nhé. Đừng học để “giỏi tiếng Anh”. Hãy học để dùng được tiếng Anh hôm nay. Và cho bản thân mình một lần yêu lại tiếng Anh – bằng những bước nhỏ nhưng có kết quả thật 👇👇👇 Mình để lại link tham gia nhóm ở đây nhé: https://jo.my/nhomzalo
... đã vào nhóm
Vừa xong